|
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4
.jpg)
LỜI BẠT
Tập sách này sở dĩ nói cái lợi cho người sơ tâm, là bởi thấy thiện tri thức khó gặp, thường khổ hỏi lại chẳng có đáp, ba tạng mênh mông mờ mịt như biển khói, càng cảm nhận mời xem không dễ, vì vậy đặc biệt rộng chọn lấy các tác phẩm Tịnh độ của người xưa và tuyển chọn những điều tinh anh trong đó gộp làm thành tập sách này làm chiếc bè quý giúp chúng sinh vượt qua bến mê, tránh khỏi những lao nhọc, đó cũng là điều mà hành giả thích nghe. Phàm người có chánh hạnh tịnh nghiệp cốt là ở chỗ tin sâu nguyện thiết, chấp trì danh hiệu. Cho nên đầu tiên nêu Pháp môn phương tiện trì danh, nhưng có chân mà không có mắt, hoặc sẽ lầm vào lối hiểm, hiểu và hành cùng song hành mới là tốt nhất. Cho nên kế tiếp nói Người niệm Phật cần biết.
|
|
|
|
|

Khổ đau và Hạnh phúc
Chúng ta phải chịu khổ đau mà không có sự lựa chọn nào khác. Chúng ta không muốn khổ đau, chúng ta tìm mọi cách để được hạnh phúc nhưng khổ đau lại xuất hiện bất kể ước muốn của chúng ta và chúng ta lại chẳng thể làm gì được. Vì sao vậy? Đó là bởi vì chúng ta đã tạo ra các nguyên nhân khổ đau trong quá khứ. Nhưng những nguyên nhân khổ đau đó ở đâu? Chúng đang ở trong tâm thức của con ngay lúc này, đó là tâm thức chấp ngã và tất cả các cảm xúc tiêu cực được bắt nguồn từ đây. Nếu con hiểu được điều này thì con sẽ hiểu rằng con chịu trách nhiệm về các khổ đau của con và chẳng còn cái gì khác để mà quy kết. Hiểu được điều này thì con sẽ có thể chấp nhận khó khăn và tránh được nhiều nỗi khổ đau khác trong tương lai. Nếu con muốn có hạnh phúc thì con phải biết được những nguyên nhân dẫn đến hạnh phúc.
|
|
|
|
1. Điểm thù thắng nhất trong Phật pháp làm cho chúng ta khâm phục đến năm vóc sát đất là Phật pháp chỉ dạy một cá nhân tôi chứ chẳng dạy ai khác, đây là điều tôi hiểu rất rõ ràng. Phần đông các đồng tu học Phật cả đời chẳng đạt được lợi ích, vẫn phải trôi lăn trong lục đạo luân hồi y như cũ vì họ nghĩ rằng Phật pháp là nhằm dạy người khác. Học Phật pháp rồi mà cứ luôn xét nét người khác, họ quên quay lại nhìn bản thân mình, đó là hoàn toàn trái ngược với tinh thần của Phật pháp. Tinh thần của Phật pháp là nhằm xét đoán chính mình, chứ không xét đoán người khác, người khác đều là người tốt, đều là Phật, Bồ Tát, những gì người khác làm đều đúng đắn, đều chính xác. Người khác tạo ác nghiệp là tạo cho ta coi; họ đọa địa ngục cũng là đọa để răn nhắc ta, làm cho ta cảnh giác. Bất luận duyên bên ngoài là ác duyên hay thiện duyên, là thuận cảnh hay nghịch cảnh, hết thảy đều là chư Phật, Bồ Tát từ bi thị hiện cho ta thấy, độ chính ta, [nếu hiểu như vậy] ta sẽ thành công!
|
|
|
|
Hành giả nghi rằng: Nhớ niệm Phật A Di Đà, không chắc được vãng sanh về An Lạc.
Vì sao? Trong kinh nói: "Đạo lý của nghiệp như quả cân bên nào nặng sẽ kéo nghiêng về bên đó".
Vì sao có người trọn đời, hoặc trăm năm, hoặc 10 năm, hoặc một tháng không có ác nào không tạo, chỉ nhờ có 10 niệm liên tục, liền được vãng sanh, liền vào chánh định tụ, cứu kính không thối chuyển, cùng các khổ của ba đường ác cách xa vĩnh viễn.
Nếu như thế cái nghĩa phía nặng kéo về làm sao có thể tin. Lại nữa, từ vô lượng kiếp đến nay, tạo đủ các pháp hữu lậu, bị ràng buộc vào ba cõi, vì sao không cắt đứt kiết hoặc của ba cõi, chỉ trong thời gian rất ngắn niệm Phật A Di Đà liền được ra khỏi ba cõi.
|
|
|
|
|
|
|
<< Đầu < Trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp > Cuối >>
|
|
Trang 1/73 |