Lão thật niệm Phật PDF In E-mail
Đăng bởi Phan Khang   

Cụ bà Diệu ThạnhBà Diệu Thạnh - Nguyễn Thị Trị sinh năm 1924 (Giáp Tý). Bà chỉ có một người con trai duy nhất. Chồng của bà mất sớm, bà ở vậy nuôi con không tiến thêm bước nữa. Bà rất chất phác, rất ít nói, khi nào có ai hỏi thì bà trả lời. Bà sống với người con trai của mình là Phật tử Thiện Đạo và con dâu là Diệu Dung cùng với 4 cháu nội. Bà biết vài bài thuốc gia truyền để chữa bệnh quai bị, giời ăn, đau cổ, ung nhọt. Cách đây hơn 10 năm, ngày nào bà cũng đến nhà của Phật tử Minh Chất để lễ Phật và nghe kinh (vì bà không biết chữ nên không thể đọc kinh). Dần dần, Bà rất mến đạo, siêng năng lễ Phật. Không lâu sau, bà quy y Tam Bảo, thọ trì Ngũ Giới.

Sau khi quy y, bà phát tâm ăn chay trường. Và duyên lành đến, bà cụ gặp HT.Thích Thiện Cung ở Tịnh Thất Liên Hoa. Hòa Thượng dạy cho bà pháp môn niệm Phật. Kể từ đó, bà niệm Phật thật mãnh liệt cầu vãng sanh Tây Phương. Bà không biết đọc kinh, chú này nọ mà chỉ niệm Phật và niệm Phật mà thôi.

Thời khóa công phu của bà là sáng niệm Phật từ 7h đến 9h tại phòng thờ Phật ở nhà rồi sau đó đi quanh sân kinh hành niệm Phật đến 10h30. Buổi trưa, từ 14h đến 15h30, bà niệm Phật, nghỉ một lát rồi niệm Phật tiếp. Tối 7h, bà đi đến nhà của đạo hữu để niệm Phật cùng với bạn đạo trong xóm.

Có điều đặt biệt bà không biết chữ nhưng từ khi niệm Phật thì bà đọc được chữ và tụng được kinh. Bà cất một ngôi chòi lá trong khuôn viên của nhà để ở trong đó niệm Phật. Trong chòi có một cái giường, một tủ quần áo và một tượng Phật A Di Đà.

Vì ngôi chòi của bà cạnh đường hẻm nên ai đi ngang qua vào mỗi lúc bà niệm Phật đều nghe tiếng niệm Nam Mô A Di Đà Phật thật rõ ràng mặc cho tiếng xe chạy hay trẻ con đùa giỡn. Buổi tối, các cháu mời bà vào nhà xem ti vi nhưng bà nói: "Thôi! Để tao ở ngoài đây niệm Phật"

Thầy Đức Toàn thỉnh thoảng lên nhà cô Diệu Dung nhờ sang băng kinh, băng giảng. Mỗi lần Thầy gặp bà, Thầy thường hỏi?

- Bà cụ ơi, bà có niệm Phật không?
- Thưa Thầy, con niệm Phật tối ngày.
- Thầy cười và nói.
- Vậy bà niệm được bao nhiêu câu mỗi ngày?
- Thưa Thầy, con niệm 40 - 50 mươi xâu chuỗi trường.

- Và Thầy dạy tiếp:
- Bà cụ nhớ phát nguyện hồi hướng vãng sanh Cực Lạc nhe.
- Bà đáp lại: A Di Đà Phật! A Di Đà Phật!

Có một đêm gần cuối năm 2003, tại chòi lá của bà, khoảng 11h khuya bà niệm Nam Mô A Di Đà Phật thật to và rất lạ thường. Khi đó, cô Diệu Dung từ trong nhà chạy ra chòi xem, còn bà thì niệm Phật ra tiếng thật mê man. Cô Diệu Dung thấy vậy sợ quá, định lắc vai để lay bà nhưng lúc đó Minh Chất đi đến và khoác tay.
                                        
THỜI KỲ LÂM BỆNH VÀ GIÂY PHÚT LÂM CHUNG

Vào tháng Giêng năm Giáp Thân (2004), bà bị bệnh cao huyết áp, sức khỏe kém dần, chân yếu đi không được. Gia đình mời Bác sĩ đến nhà vô nước biển và cho thêm thuốc uống. Tay lúc nào cũng để trên ngực, miệng nhép nhép niệm Phật. Ngày 22/2/2004 (nhằm ngày mùng 3 tháng 2 năm Giáp Thân), tức là còn 3 ngày nữa bà cụ mất. Lúc này, tinh thần của bà vẫn tỉnh táo, ăn rất ít, chủ yếu là uống nước súp. Cô Diệu Dung  luôn túc trực cạnh bên để trợ niệm và nhắc bà niệm Phật. Lâu lâu cô hỏi? "Mẹ có niệm Phật không" và lúc nào bà cũng gật đầu nói "Có".

Khi biết tin bà rất yếu nên các bạn đạo ở lối xóm liền chạy sang và Phật tử ở trong đoàn Hộ niệm đã đến cùng gia đình trợ niệm cho bà. Lúc này, miệng bà niệm Phật và tay bà nắm chặt tượng Phật A Di Đà. Gia đình, bà con và bạn đạo trợ niệm cho bà đến sáng ngày mùng 6/2 năm Gíap Thân (ngày 25/2/2004), cô Diệu Dung thỉnh Thầy Đức Toàn cùng đoàn Phật tử chùa Quang Đức tụng kinh Sám Hối. Lúc này, bà cũng chắp tay lên ngực nhép miệng niệm theo.

Khoảng hơn 6h chiều cùng ngày, cô Diệu Dung thay áo thọ cho bà rồi tiếp tục niệm Phật. Ít phút sau, bà khẽ gật đầu và đưa hơi lên mấy cái rồi đi. Bà ra đi một cách nhẹ nhàng. Lúc này là 6h55 phút ngày 25/2/2004 (mùng 6/2 Giáp Thân). Hưởng thọ 81 tuổi. Tiếng trợ niệm của bạn đạo và gia đình suốt 8h rồi làm lễ nhập quan. Thân thể của bà đến lúc nhập quan thật là mềm mại. Nét mặt của bà hồng hào và tươi tắn.

Ngày 27/2/2004, linh cửu của bà được hỏa táng tại lò thiêu Mỹ Khánh. Vừa châm lửa, có một vị nhìn qua lỗ phát lửa thấy ngọn lửa bay thẳng vút lên cao thay vì phà tỏa ra. Sáng ngày 28/2, ông từ quản trang đã kéo 2 cái máng ra để nguội. Trong đó có của bà cụ và một người khác. Một máng thì vun chùn màu đen ghê sợ. Còn một máng thì gom gọn,không vun lên,xương trắng phao. Cô Diệu Dung hỏi lại xem ông có lộn không.

Ông bảo: "Tôi làm nghề này mấy chục năm rồi không bao giờ lộn cả với lại đây là lò thiêu bà lão có xâu chuỗi (hình bà mặc áo tràng có đeo xâu chuỗi) ở phường Cái Khế vào hồi lúc 4h chiều hôm qua".

Và sau đó, cô Diệu Dung vừa gắp xương vàu hủ vừa nói: "Để xem có xá lợi không". Nhưng thật ra cô cũng chưa từng thấy xá lợi và cũng không nghĩ rằng bà cụ lưu lại xá lợi. Ông quản trang cười và nói "Tôi thiêu ở đây biết bao nhiêu người rồi, làm gì có". Vừa lúc đó, Phật tử Minh Chất và Diệu Nguyệt vào tới. Diệu Nguyệt lấy đũa bới đóng tro phần đầu thấy 2 chiếc răng trắng và nhiều viên tròn  đen, cứng bóp không bể. Cô vội đem ra ngoài sáng thì thấy chiếu như kim tuyến. Cô vui mừng nói: "Đây nè, thím Út có xá lợi nè!".

Thế là mọi người phấn khởi lấy đũa khều khều tìm kiếm. Phần đầu tìm được hơn 40 viên xá lợi lấp lánh sáng và 10 cái răng. Ông quản trang nói: "Tôi mới thấy lần đầu tiên. Bà cụ có phước quá!". Và ông xin một viên thờ ở nghĩa trang Mỹ Khánh để dành cho mọi người xem. Số xá lợi của bà cụ được an vị vào một hoa sen đặt vào lồng kiếng tại nhà của người con trai. Hải Trí có xuống nhà của bà cụ ở Cần Thơ để xem xá lợi và tham quan ngôi chòi lá của bà cụ.

Cụ bà Diệu Thạnh

(Cụ bà Diệu Thạnh: Chỉ riêng đỉnh đầu có 40 viên Xá Lợi)

NGÀY 14/9/2004
Tác giả: Hải Trí