- Phần đông chúng ta ngày nay đều phúc mỏng, nghiệp dầy nên mới sinh vào thời vắng bóng Phật tại thế. Ngoài môn Niệm Phật A Di Đà cầu vãng sinh Tịnh độ mà tu các Pháp môn khác có thể tăng trưởng được phúc trí, nhưng vẫn khó tránh khỏi được Luân hồi Sinh tử. Chỉ duy có Pháp môn Tịnh độ, tuy thời nay ít người chứng được Nhất Niệm Tam muội như xưa, nhưng vẫn có thể nương vào nguyện lực của mình và bản nguyện của Phật A Di Đà mà “đới nghiệp vãng sanh”, và khi đã tới được cõi Cực lạc Tây phương thì không còn sợ bị đọa lạc nữa, vì đã nhờ được hoàn cảnh thuận lợi thường được gặp Phật, nghe Pháp nhiệm mầu để tiến tu đến quả vị Vô sanh. (Đại Sư Ấn Quang)
- Trong đời Mạt pháp, ức ức người tu hành, ít có kẻ nào đắc đạo, chỉ nương theo pháp môn Niệm Phật mà thoát luân hồi. (Kinh Đại Tập)
- Mạt pháp về sau, các Kinh diệt hết, chỉ còn lưu bốn chữ A Di Đà Phật để cứu độ chúng sanh. Nếu kẻ nào không tin, tất sẽ bị đọa Địa ngục. (Thiên Như Thiền Sư)
- Đời tương lai Kinh đạo diệt hết, ta dùng lòng Từ bi thương xót, riêng lưu trụ Kinh này (Vô Lượng Thọ Kinh) trong khoảng một trăm năm. Nếu chúng sanh nào gặp Kinh này, tùy ý sở nguyện, đều được đắc độ. (Kinh Vô Lượng Thọ)
KINH PHÁP CÚ
Việc làm của bản thân ta Do tâm, do ý tạo ra, dẫn đầu Nói năng, hành động trước sau Ý mà thanh tịnh: dạt dào niềm vui Và bao hạnh phúc trên đời Theo ta như bóng khắp nơi theo hình
HÌNH PHẬT - BỒ TÁT
LỊCH VIỆT NAM
NGƯỜI XEM
Hiện có 40 khách trực tuyến
THỐNG KÊ
Lượt xem bài : 1229066
LỜI HAY - Ý ĐẸP
- Người tu Tịnh nghiệp phải nên thực tiễn. Nếu như tu hành mà không niệm Phật, thì cũng giống như người nói ăn mà không có ăn và người đếm tiền của người khác, không có ích gì cho việc tu hành cả. Nói một trượng không bằng làm một tấc! (CS. Lý Bỉnh Nam)
- Ðức Phật nói rằng: Trong thời Chánh Pháp người ta thành tựu pháp thiền quán; trong thời tượng pháp, người ta thành tựu pháp thiền định và trong thời mạt pháp, người ta thành tựu pháp môn Tịnh Ðộ
- Niệm Phật hàng ngày trong thất niệm Phật là chúng ta gieo trồng chủng tử thành Phật. Mỗi tiếng niệm Phật là gieo trồng một chủng tử, mười tiếng niệm Phật là gieo trồng mười chủng tử. Nếu mỗi ngày quý vị niệm một triệu lần, quý vị đã gieo trồng một triệu chủng tử. Cứ niệm, đừng lo tâm tán loạn. (HT. Tuyên Hóa)
- Phật dạy cho chúng ta chân tướng của vũ trụ nhân sinh. Sinh mạng của chúng ta chẳng phải một đời này, một kiếp này, mà là đời đời kiếp kiếp, nối tiếp chẳng dứt. Đây tức chỗ gọi là luân hồi. Luân hồi là chân tướng sự thật giữa vũ trụ, bởi vì việc này chẳng phải mắt thịt của chúng ta có thể nhìn thấy được.
- Cho nên cái kiếp lục đạo luân hồi, vào trước thời kỳ Đức Thích Ca Mâu Ni Phật chưa xuất hiện tại thế gian này, thì trong các tôn giáo của Ấn Độ cũng rất lưu hành. Cho nên đây là một sự thật, chúng ta nhất định phải biết nhân quả là thông ba đời. Tức là có đời quá khứ, đời hiện tại và đời vị lai. Vì vậy cho nên chúng ta không chỉ là khởi tâm động niệm, mà tất cả những tạo tác đều phải vì xã hội chịu lấy trách nhiệm, phải vì lịch sử chịu lấy trách nhiệm, càng phải vì đời sau của chính mình chịu lấy trách nhiệm. Hiểu rõ được sự thật này, hiểu rõ đạo lý này, thì chúng ta khởi tâm động niệm, ngôn ngữ tạo tác, tự nhiên sẽ cẩn thận.
Người tu chấp có, không thể tột được lý đạo. Nhưng dù chấp có nhiều như núi Tu Di vẫn không tai hại như chấp không bằng hạt cải. Đó là tai họa lớn. Vì vậy người xưa hay nhắc nhở chúng ta đừng nên chấp không, thế mà trong Bát Nhã nói cái gì cũng không hết. Không mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý, không sắc, thinh, hương, vị, xúc v.v... Trong kinh nói không mà các vị tiền bối bảo đừng chấp không. Vậy hai chữ không đó khác nhau chỗ nào? Đây là điều tôi muốn giảng trạch cho tất cả Tăng Ni, Phật tử nắm cho vững, để đường tu chúng ta không bị trở ngại lại còn có thể tiến nhanh hơn.
Muốn biết chữ Không trong kinh Bát Nhã hay cả hệ thống Bát Nhã, trước hết chúng ta phải nắm thật vững giáo lý nhân duyên. Người không nắm vững giáo lý nhân duyên thì không bao giờ hiểu được chữ Không trong kinh Bát Nhã. Chữ Không của Bát Nhã đứng vững là dựa trên lý nhân duyên, nếu lý nhân duyên là chân lý thì chữ Không cũng sẽ là chân lý.
Pháp môn Dược Sư rất là sâu xa, rộng lớn. Hiện nay trình bày sơ lược một vài điểm, không thể nào bao quát toàn bộ pháp môn này được.
1. Duy trì thế pháp:
Trong Phật pháp, xưa nay, pháp xuất thế gian vẫn được xem là mục tiêu tối hậu. Đối với những kẻ bình thường, đây là điều rất là thâm sâu khó hiểu. Thế nhưng, pháp môn Dược Sư lại khác, không những thường đề cập đến đạo lý xuất thế gian là vãng sinh thành Phật, mà còn lại đặc biệt chú trọng đến vấn đề gần gũi như đời sống thực tế của nhân loại hiện đại. Như trong Kinh nói: tiêu tai, trừ nạn, ly khổ, đắc lạc, phúc thọ, khang ninh, không xâm hại nhau, giúp đỡ lợi ích lẫn nhau, v.v…, đều là thuộc về loại này.
Thích Huệ Cảnh, người Truy Châu, xuất gia tu ở chùa Ngộ Chân. Sau khi thế phát, Sư gắng công khai giới khổ hạnh. Lòng mến cảnh Tịnh độ, Sư tạo hai tượng Thích ca và Di đà, hằng lễ bái cúng dường.
Đến lúc sáu mươi bảy tuổi, ngày rằm tháng giêng, Huệ Cảnh nằm mộng thấy một vị Sa môn thân sắc vàng ròng, bảo rằng:
- Ngươi muốn thấy Phật và cảnh Tịnh độ chăng?
Đáp:
- Thưa, từ lâu tôi rất ước mong được chiêm ngưỡng!