Ngợi Ca Tịnh Độ Siêu Thắng PDF In E-mail
Đăng bởi Tuệ Dũng   

Lớn lao thay! Giáo lý của pháp môn Tịnh Độ. Tâm đó làm Phật, tâm đó là Phật, chỉ thẳng tâm người, nét kỳ đặc của giáo lý ấy tựa như khiêm tốn, nhúng nhường. Là niệm niệm Phật, là niệm thành Phật. Trải qua bao kiếp hành giả chứng tu, phẩm chất của nó được vun bồi thêm cao tuyệt. Giáo lý ấy choàng phủ đủ ba căn thương, trung, hạ, xuyên suốt ba tông: Thiền, Giáo, Luật. Như mưa nhuần vạn vật, tựa như biển lớn dung chứa mọi sông ngòi. Tất cả pháp “Biên, Viên, Đốn, Tiệm” đều không thể không chảy từ nguồn pháp ấy. Mọi hạnh lành đại, tiểu, thực, quyền, vẫn không thể không quy vào pháp ấy. Chưa dứt trọn phiền não tế vi, để tự dự vào ngôi Bổ Xứ, là địa vị một lần sinh, trọn đầy trí tuệ (viên mãn Bồ Đề).

Chín giới chúng sinh rời khỏi pháp này, trên không thể hoàn thành Phật đạo, chư Phật mười Phương từ bỏ pháp này, dưới chẳng thể lợi khắp quần sinh. Vì thế, hội chúng Hoa Nghiêm, tận phong vương vị, mười nguyện Phổ Hiền, Pháp Hoa kệ tán, niệm Phật một lần xưng, đều chứng thực tướng các pháp.

Hạnh phương tiện tối thắng, Mã Minh chỉ nơi Khởi Tín. Đường dễ đi mau đến, Long Thọ rộng khơi trong Luận Đại Bà Sa. Trí Giả thân sau của Đức Thích Ca, thuyết Luận Thập Nghi, chuyên ròng Tây hướng. Vĩnh Minh của thị hiện Di Đà, viết Liệu Giảng Tứ Khoa cho việc suốt đời niệm Phật. Tam thừa ngũ tính quay về, đồng chứng chân thường. Trên dẫn đường chư Thánh, dưới chỉ lối phàm phu, cùng lên bờ giác. Vì thế, được cửu giới theo vào, mười phương cộng góp lời ca ngợi. Trăm ngàn kinh luận nhất loạt xiển dương. Hẳn phải nói rằng, một đời Phật dạy, cực điểm của Nhất Thừa là môn niệm Phật. Dẫu thế, nếu không trau dồi cội đức, trải qua trăm kiếp ngàn đời vẫn khó tao phùng. Đã thấy nghe hạnh ngộ, phải cần mẫn tinh tu.

Giáo lý, hành, quả
Là cương tông của Phật pháp
Nhớ Phật niệm Phật
Đường ngắn nhất trong mọi nẻo
Khi xưa Phật còn tại thế
Thuận tu một pháp
Mà bốn pháp tự đủ tròn
Đời nay chẳng vậy
Nếu rời Tịnh Độ
Thời quả chứng toàn không
Do quá cách xa
Thời đại của Thánh nhân
Nhân loại tánh căn yếu kém
Nếu chẳng cậy nương sức Phật
Quyết khó giải thoát
Nói pháp môn Tịnh Độ đó
Là phẩm chất choàng đủ ba căn
Cao hơn hẳn Giáo, Luật, Thiền
Thật là lòng bi tận của Phật
Trở vào thể tánh, chúng sinh vẫn đủ
Hội ba thừa, năm tánh
Đồng quy Tịnh vực
Trên dẫn dường chư Thánh
Dưới chỉ lối phàm phu
Đồng chứng chân thường
Chúng sinh chín giới
Rời pháp môn này
Không thể trọn thành Phật đạo
Chư Phật mười phương
Từ bỏ pháp này
Dưới chẳng thể lợi khắp quần sinh
Vì thế, trên Thánh, trước cả Hiền
Ai ai cũng đồng hướng đến
Trăm ngàn Kinh Luận,
Đâu đâu cũng bảo nên về
Tự Hoa Nghiêm, sau khi vào nẻo đó
Chư đại Bồ Tát
Tận tại mười phương
Không ai không cầu sinh Tịnh Độ
Pháp âm Phật thuyết,
Từ độ hội Kỳ Viên
Mọi trứ thuật, diễn bày
Suốt Tây Thiên, Đông Độ
Đều tận kết vào hoa sen ấy.
 
Người xưa vẫn nói
Thân người khó được
Thắng địa khó sinh
Phật pháp khó nghe
Tử sinh khó thoát
Ta hay phúc hạnh
Có được thân người
Sinh trong thắng địa
Lại nghe Phật pháp
Hiềm vì nghiệp nặng chướng sâu
Phiền não tế vi
Sức đâu trừ chặt
Mau rời ba cõi
Thoát hẳn tử inh
Nhưng được phước thay!
Nghe Như Lai dạy
Rũ tận lòng bi
Chỉ bày phương tiện
Khéo, lạ, lớn, sâu
Nhiếp thu Thập Địa
Ôm trọn ba căn
Pháp môn Tịnh Độ
Mang nghiệp sinh về
Hạnh phúc đâu ngờ
Lớn như thế ấy
Nếu chẳng phải trồng vun cội đức
Từ vô số kiếp lâu xưa
Làm sao có thể
Duyên nghe được pháp
Không thể nghĩ bàn
Liền sinh chân tín
Phát nguyện cầu về.
 
Trộm nghe Tịnh Độ
Là pháp cứu cánh
Thỏa bổn hoài Phật
Vượt hẳn Thiền, Giáo, Luật ba tông
Nhiếp trọn ba tông Thiền, Giáo, Luật
Nói cách giản đơn
Một câu một chữ
Một kệ một bài
Bao hết không chừa
Nói rộng hơn ra
Ba tạng nghĩa huyền
Mười hai bộ Kinh
Diệu nghĩa năm tông và chư sư tổ
Pháp ấy nói ra
Còn chưa tận đủ.
Pháp ấy sang giàu
Lợi trọn chúng sinh
Đồng thành Chánh Giác
Hiện ra tướng lưỡi rộng dài
Dùng sức thần thông, sức trí tuệ
Thuyết như vi trần các cõi
Pháp dẫu thuyết như
Bừng bừng lửa dậy
Dẫu có nói không dừng
Dẫu âm vang từ vô biên quốc độ
Há có thể trọn vẹn phơi bày.
Thật vậy, nghĩa của Tịnh Độ
Vốn chẳng thể nghĩ suy.
Chẳng hạn, Đại Kinh Hoa Nghiêm
Vua trong Kinh điển
Duy nhất trước sau
Toàn diện quy vào
Mười đại nguyện vương
Sâu thẳm Pháp Hoa
Diệu dẫn quần sinh
Địa vị ngang bằng
Đẳng Giác Bồ Tát
Trăm ngàn Kinh luận
Đều trỏ chỗ về
Do vì lý ấy
Văn Thù phát nguyện
Phổ Hiền khuyến tấn
Như Lai thọ ký
Trong Kinh Đại Tập
Kinh dạy biết rằng
Vào thời Mạt pháp
Nếu chẳng pháp này
Khó mong đắc độ
Gọn trong Đại Luận Bà Sa
Lọng Thọ Bồ Tát
Dẫn khai đường dễ
Thoát mau sống chết
Trước Thánh trên Hiền
Ai ai cũng hướng
Há để phí sao!
Quả thật như vậy
Một đời Phật dạy
Dẫn bước chúng sinh
Là môn niệm Phật
Không chỉ thế thôi
Thường khi đề cử
Chỗ của sáu căn
Đối cùng hiện tượng
Gọi rằng đại địa, núi sông
Sáng, tối, sắc, không
Thấy nghe biết hiểu
Hương, âm, nếm chạm…
Không một chỗ nào
Không (xiển) dương Tịnh Độ
Nói hết được ư!
Nóng lạnh chống nhau
Già bệnh đẩy xô
Bão, mưa, nắng hạn
Binh đao loạn thế
Bạn cùng ma quỷ
Cái nhìn cong lệch
Không một chỗ nào
Mà không đề tỉnh
Kỉnh sách vãng sinh
Cầu mau Tịnh Độ
Nói hết được ư!
Nói một lời thôi
Một lời ôm trọn
Cũng là Tịnh vậy
Tận cùng của Tịnh
Tịnh thời sáng thông
Sáng thông là Diệu Giác
Diệu Giác chẳng đạt ư!
Duy nhất lời này
Há dễ đảm đương
Phật kệ lục tức (Thiên Thai sáu pháp)
Dẫu biết tinh nghiên
Duy nhất kệ này
Tín, Nguyện, Hạnh thôi!
Không Tín, làm sao khởi nguyện
Không tròn đủ nguyện
Đạo hạnh khó vào
Phật hiện diệu hạnh
Nếu như muốn nắm
Mà nguyện không đầy
Sao lên ngôi tín
Tịnh Độ pháp môn
Mọi Kinh mọi Luận
Đều chỉ rõ ra
Duy nhất Phật kệ
Là kệ Tán Phật
Đề cử chánh báo
Để nhiếp y quả
Hóa Phật trùm che
Mọi loại chúng sinh
Tuy có tám câu (tâm đó làm Phật, tâm đó là Phật)
Ba Kinh Tịnh Độ
Toàn diện đưa ra
Bảo Giám Liên Tông
Lời lời rơi lệ
Nhỏ máu tim ghi
Xứng tánh phát huy
Tùy cơ chỉ thị
Dẫu vớt nổi chìm
Tuy là cứu đấy
Nhưng chẳng thể quên
Lời tha thiết đó
Bỏ lời tha thiết
Tín không thể sinh
Tà không diệt dứt.
 
Phải hiểu cho rằng
Ta từ vô thủy
Tạo bao nghiệp xấu
Vô lượng vô biên
Kinh Hoa Nghiêm dạy
Giả sử nghiệp ác
Có tướng có hình
Hư không mười phương
Cũng không chứa đủ
Rề rà trôi nổi tu trì
Há có thể dứt tiêu, trừ tận
Vì thế hai vị
Thích Ca, Di Đà
Thương xót chúng sinh
Sức đâu trừ sạch
Đặc biệt mở ra
Pháp nhờ sức Phật
Mang nghiệp sinh về
Lòng bi lớn ấy
Tuy mẹ tuy cha
Tuy trời tuy đất
Dẫu ví một phần
Sao bằng tâm Phật
Tợ cả hằng sa
Chỉ nên hổ thẹn
Sinh lòng sám hối
Mong Phật chở che
An thân sạch nghiệp.

Hòa thượng Thiện Đạo nói rằng:

“Nếu muốn học lý

Từ địa vị phàm

Nhẫn đến Phật vị

Nhất thiết các pháp

Không thể không học

Nếu học thực hành

Chọn ngay một pháp

Khế lý khế cơ

Nỗ lực tinh ròng

Mới hay chứng nhanh thực ích

Dẫu cho bao kiếp

Vẫn khó xuất ly

Gọi rằng một pháp

Khế lý khế cơ

Nào hơn Tín, Nguyện

Nắm chặt Phật danh

Tây Phương cầu thẳng.”

Kinh A Di Đà
Kinh Vô Lượng Thọ
Kinh Quán Vô Lượng Thọ Phật
Ba Kinh Tịnh Độ nên danh
Chuyên luận Tịnh Độ
Duyên khởi lý, sự
Kỳ dư chư Thánh Điển Đại Thừa
Đều nội hàm Tịnh Độ
Mà một Kinh Hoa Nghiêm
Như Lai sơ thành Chánh Giác
Vì bốn mươi mốt vị
Pháp thân Đại Sĩ
Nói thẳng ra diệu pháp Nhất Thừa
Tối hậu Thiện Tài
Du phỏng chư Thiện Trí
Rốt sau chỗ chứng
Đã đồng chư Phật
Thế nhưng Phổ Hiền
Lại vì Đồng Tử
Thuyết mười đại nguyện
Khuyến khắp hải chúng
Cùng với Thiện Tài
Hồi hướng sinh về
Tây Phương Cực Lạc
Để được định kỳ
Đầy tròn quả Phật
Quán Kinh, Hạ Phẩm Hạ Sinh
Kẻ năm tội, mười ác
Đủ các ác duyên
Khi phút lâm chung
Tướng địa ngục hiện
Có Thiện Tri Thức
Dạy cho niệm Phật
Người ấy thọ nhận
Xưng danh Phật hiệu
Chưa dứt mười câu
Tức hiện hóa Phật
Ân cần nắm tay
Nhẹ dắt sinh về
Kinh Đại Tập nói:
Mạt pháp chúng sinh
Ngàn kẻ tu hành
Chỉ may mắn lắm
Đắc đạo một người
Chỉ nương niệm Phật
Vượt qua tử sinh
Một pháp niệm ấy
Có thể biết rằng
Trên Thánh dưới phàm
Là lối tu chung
Hoặc ngu, hoặc trí
Pháp ấy không thành
Xuống tay quá dễ
Lại thành công cao
Dùng sức ít thôi
Mà bao hiệu quả
Chuyên nhờ sức Phật
Mà siêu lợi ích
Hơn hẳn lối thường.
Người xưa vẫn nói:
Chúng ta học đạo
Như kiến bu bò lên núi thẳm
Niệm Phật vãng sinh
Tựa gió thuận buồm căng
Lời người xưa ấy
Khéo hình dung quá!
 
Thế Tôn Đại Giác
Lân mẫn vạn loài
Mê cảm tự tâm
Sáu nẻo lạc loài
Bao kiếp lâu dài
Vẫn chưa thoát khỏi
Do vậy, khởi vô duyên bi
Hòa cùng từ ái
Hiện vào cõi đời
Thành Chánh Đẳng Giác
Tùy theo cơ nghi
Rộng tuyên vạn pháp.
Bao quát đại cương
Thường có năm Tông
Là Luật, là Giáo, là Mật, là Thiền, là Tịnh
Luật là thân Phật
Giáo là lời Phật
Thiền là tâm Phật
Chỉ ba pháp đó
Vẫn ba pháp đó
Phật độ chúng sinh
Lấy ba pháp đó
Chuyển thành nghiệp Phật
Ba nghiệp đã chuyển
Phiền não vẫn Bồ Đề
Sinh tử là Tịch Tịnh!
Sợ rằng, nghiệp trọng chướng sâu
Khó mà hóa chuyển
Thời dụng mật trì
Khéo léo huân tu
Hoặc tợ ấu trùng
Tò vò bắt ăn
Chú rằng: giống ta, giống ta
Sau đó bảy ngày
Tò vò thành tựu
Hoặc sợ khí căn
Hãy còn lậu liệt
Chưa được giải thoát
Sinh lại một lần
Khó thoát mê thất
Ở đây mở riêng
Tín nguyện niệm Phật
Một môn cầu sinh Tịnh Độ
Nhẫn cho Thánh đó hoặc phàm
Cõi Phật liền được sinh sang một đời
Thánh thì mau chứng Bồ Đề
Phàm thì thoát hẳn mọi bề tử sinh
Nương nhờ Phật nguyện quang minh
Biết bao công đức cho mình cho ta.

Phải biết rằng: Luật là căn bản của ba tông Thiền, Mật, Tịnh. Nếu chẳng nghiêm trì cấm giới, thì ích lợi thật sự của ba tông, không thể đắc. Như xây nhà cao vạn trượng, nền móng chẳng vững vàng, đã chưa thành mà còn gãy đổ. Tịnh Tông làm chỗ về đủ cả ba tông, như dòng chảy trăm sông đổ vào biển lớn. Với pháp môn Tịnh độ, là mười phương ba đời của trọn vẹn chư Phật, trên trọn thành Phật đạo, dưới giáo hóa quần sinh, pháp của thành thủy thành chung vậy.

Vì thế Kinh Hoa Nghiêm
Phẩm đi vào pháp Giới
Phổ Hiền bèn gia bị
Cho đồng tử Thiện Tài
Đã chứng ngang Đẳng Giác
Phổ Hiền liền khuyến phát
Mười điều đại nguyện vương
Hồi hướng sinh Tây Phương
Để khắc định thời kỳ
Chín tròn đầy Phật quả
Dùng đó khuyến phát luôn
Hải chúng nơi Hoa Tạng
Mà Kinh Quán Vô Lượng
Phẩm Hạ Phẩm Hạ Sinh
Bọn ngũ nghịch, mười ác
Kẻ sắp rơi địa ngục
Được bậc Thiện Tri Thức
Dạy cho phép niệm Phật
Hoặc niệm chỉ vài câu
Là lúc mệnh chung dứt
Phật hiện ra tiếp dẫn
Sinh về cõi hoa sen
Quán sát lợi ích ấy
Thời Đẳng Giác Bồ Tát
Cũng chẳng thể ở ngoài
Nhẫn đến bọn tạo ác
Đều cũng được dự phần
Công đức của pháp ấy
Lợi ích của pháp ấy
Xuất lưu từ một đời Phật dạy
Một đời Phật dạy dỗ
Đều nương vào tự lực
Để thoát cảnh tử sinh
Sức bi nguyện của Phật
Tuyệt đối phải nương nhờ
Nghiệp ác xưa đã tạo
Đều có thể mang về
Quét sạch hẳn bụi trần
Hẳn là nhờ sức Phật
Đạt đến cội Bồ Đề
Đăng lên ngôi thượng địa
Là pháp đặc biệt ấy
Pháp của những bình thường
Nào có được như vậy.
Nay đem luận rộng ra
Trưng chứng ở Hoa Nghiêm
Pháp Hoa cũng thể hiện
Chư Kinh điển Đại Thừa
Văn Thù, Phổ Hiền
Chư đại Bồ Tát
Mã Minh, Long Thọ
Chư Đại Tổ Sư
Đều cùng ngợi ca
Đều cùng chỉ rõ
Đường về Cực Lạc
 
Thích Ca, Di Đà đó
Trong những kiếp lâu xa
Cùng phát thệ nguyện lớn
Độ thoát hết chúng sinh
Kẻ thì nơi Uế Độ
Lấy cả khổ lẫn nhơ
Để nhiếp thụ tài bồi
Kẻ thì cư Tịnh Độ
Lấy tận sạch, lẫn vui
Để nhiếp thọ luyện đào
Bạn chỉ biết ngu phụ, ngu phu
Vẫn hằng thường niệm Phật
Mà chê Tịnh Độ ư!
Sao không thấy Hoa Nghiêm
Phẩm đi vào Pháp Giới
Chỗ chứng của Thiện Tài
Vẫn bằng ngang Đẳng Giác
Mà Bồ Tát Phổ Hiền
Riêng dạy mười đại nguyện
Hồi hướng sinh Cực Lạc
Để khắc định thời kỳ
Chín tròn đầy Phật quả.
Lại dùng đại nguyện ấy
Phổ quát chúng Hoa Tạng
Nơi cõi Hoa Tạng ấy
Nào có bậc Nhị Thừa
Nhẫn cho đến phàm phu
Toàn ròng bốn mươi mốt phẩm
Của pháp thân đại sĩ
Đều phá hẳn vô minh
Cùng chứng trong pháp tánh.
Họ vẫn thường có thể
Bổn nguyện bánh xe quay
Đi vào cõi không Phật
Hiện thân ra làm Phật
Lại trong biển Hoa Tạng
Có biết bao Tịnh Độ
Mà họ vẫn hồi hướng
Sinh sang cõi Tây Phương.
Do đó hãy hiểu rằng
Cầu sinh về Cực Lạc
Là huyền môn thoát khổ
Đường tắt để thành Phật.

Thế nên, tự cổ chí kim, trong các chốn Tòng Lâm, Thiền, Giáo, Luật. Từ sáng tinh mơ đến chiều bóng xế, Phật hiệu Di Đà, không thể không nắm giữ, Tịnh Độ sinh về ngay.

 

Trích: TỊNH ĐỘ TƯ TƯỞNG LUẬN

Bài: Ngợi Ca Tịnh Độ Siêu Thắng - Tác giả: Đại Sư Ấn Quang

Việt dịch: Pháp Hiền